Giêsu, Bánh Hằng Sống

0
278

Gn 6: 35-40

Hôm nay Chúa Giê-su một lần nữa khẳng định Người là Bánh Hằng Sống từ trời xuống. Nhưng Người không mời gọi chúng ta ăn bánh mà lại mời gọi chúng ta hãy đến với Người và tin vào Người để khỏi đói khỏi khát.

Mỗi loại thực phẩm có một cách tiếp thu khác nhau. Một cách “ăn” khác nhau. Hấp thụ khí trời bằng hít thở. Hấp thụ nước bằng uống. Hấp thụ nhiều loại thuốc men bằng xông hơi nước, xông hương. Hấp thụ tư tưởng bằng trí tuệ. Hấp thụ tình yêu bằng tâm hồn. Hôm nay Chúa dạy ta hấp thụ Bánh Hằng Sống bằng đức tin.

Giáo Lý Công Giáo khẳng định: Tin là gắn bó bản thân, phó thác đời mình cho Thiên Chúa. (GLCG 150) Như thế tin là nên một với Chúa. Khi ta dùng thực phẩm, thực phẩm trở nên máu thịt ta. Khi ta tin vào Chúa, ta nên một với Chúa.

Nên một với Chúa, ta sẽ suy nghĩ bằng suy nghĩ của Chúa. Nói tiếng nói của Chúa. Cư xử bằng hành động của Chúa. Đi trên những nẻo đường của Chúa. Sống bằng sự sống của Chúa. Đây chính là cao điểm cho ta hoàn toàn kết hợp với Chúa.

Chính Chúa Giê-su làm gương cho ta khi Người hoàn toàn tin tưởng Chúa Cha. Nên Người không sống cho bản thân. Nhưng luôn sống và làm theo thánh ý Chúa Cha.

Các Ki-tô hữu đầu tiên làm gương cho ta khi các ngài hoàn toàn tin tưởng Chúa. Tin tưởng nên từ bỏ của cải trần gian để chia sẻ cho những người túng thiếu. Tin tưởng nên dù bị bắt bớ phải trốn chạy mà vẫn vui tươi. Tin tưởng nên đang khi trốn chạy vẫn hăng say rao giảng Lời Chúa.

Sau khi Phó tế Stê-pha-nô chịu tử đạo, phó tế Phi-lip-phê nổi bật như một người hoàn toàn kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh. Vì thế ngài xuất hiện ở đâu thì Chúa Giê-su xuất hiện ở đó. Ngài rao giảng đầy thuyết phục. Ngài làm được nhiều điều kỳ diệu. Xua đuổi thần ô uế. Chữa lành nhiều bệnh tật. Và làm cho mọi người được hân hoan.

Hôm nay tôi hiểu rằng Chúa Giê-su là Bánh Hằng Sống. Cách ăn bánh này là phải tin vào Chúa. Tin vào Chúa tôi phải từ bỏ mình để Chúa sống trong tôi. Khi hoàn toàn nên một với Chúa, tôi sẽ đạt đến sự sống đời đời.

——————-

The Eucharist

John 6:35-40

Like many other Church member readers, I am Catholic because of the Eucharist.

Only by some gift of God’s grace do I believe in the impossible: that the Eucharist is truly the Body, Blood, Soul, and Divinity of Christ. I can give many intellectual arguments for this truth of the Church, but seeking to understand my faith better is not why I’m Catholic. The real reason I am here is the Eucharist.

I’m not even sure how I came to believe in it, but somewhere along the way, God decided to plant that one belief firmly in my heart. Even in moments when I doubt the existence of God, it is my belief in the Real Presence that brings me back. “God, are you there?” I sometimes ask. “Well, I know that’s your Body and Blood, so you must be.”

My brain thinks this is backwards and illogical. My heart isn’t really concerned. For this reason, the first sentences of this gospel passage have always been profoundly comforting to me: “I am the bread of life,” Jesus said. “Whoever comes to me will never be hungry, and whoever believes in me will never be thirsty.”

The rest of the passage seems to be about some kind of transaction between the Father and the Son, which is harder for me to make sense of. What is the connection of this transaction to the bread of life? I’ve always considered the Eucharist to be Christ’s gift of himself to us, and yet he speaks of the Father giving us to him and of “losing nothing of all that he has given me.”

Perhaps in receiving Christ in the Eucharist, we are also giving ourselves back to him and to the Father. Perhaps in receiving the Eucharist, we are participating in the gift of the Son to the Father and the Father to the Son.

We take and eat, and are thereby consumed, ourselves, by the self-giving love of God. This is a taste of the eternal life which Jesus promises.

Dear Lord, how blessed are we to know that with You we have life eternal. There is no end with You. Even when we are faced with seemingly dark days, there is no need for panic or despair for nothing that happens today, or any day, can overcome us. Even death itself is not an end, for with You there is ALWAYS a new beginning, a new life. We are comforted by Your promise. Blessed are You our God! Amen.

The Pham