Thằng Đệ

0
661

Thứ 7 ngày 18 tháng 8, 2018

Cái đời tu cũng vui cũng sướng. Có mấy nhóm “thằng đệ” chơi với nhau thật thân. Riêng anh cu này bệnh dầm dề hơn mười năm nay và bây giờ có thể sắp toi. Nghe tin hắn bị mổ, điện hỏi thăm, hắn sắp chết mà vẫn cười khà khà hào sảng, và bảo, đua xem em với anh tay nào chết trước, còn em trước khi chết, phải gặp để cười với nhau một trận.

Bố hắn bị tai nạn mất sớm. Là anh cả, ngày nào cũng đi học và đạp xe đi lấy bánh mì cho mẹ bán. Hễ rảnh là chạy đến Đền Thánh viếng thánh Mactin. Rồi ơn gọi mọc lên tự nơi thân yêu này.

Khấn trọng rồi, chẳng hiểu vì sao bệnh tật lòi ra, mà bệnh nặng. Có lần cả nhà dòng ở Thủ Đức đã dọn phòng hội để đưa xác hắn từ bệnh viện về. Vậy mà hắn chẳng chịu chết cho, lại khoẻ, và làm linh mục.

Giai đoạn vài năm mới phát bệnh là giai đoạn khủng khiếp với hắn. Hoàn toàn tuyệt vọng và bất an. Tiền bạc thuốc men nhà dòng cung cấp vẫn chẳng đủ. Hắn chuyên môn chạy qua phòng tui để trộm tiền, lén đập vỡ mấy con heo đất, rồi cười hề hề khoái chí khoe lập chiến công. Những lần thấy hắn buồn quá, lại lấy xe cõng hắn đi, tấp vào một tiệm bình dân nhậu nhẹt vớ vẩn. Có lần, đi mãi, đi mãi, đến chùa Cô Ba tức chùa Hội Sơn bên sông Đồng Nai, hai tay tu sĩ vét túi mua được 4 xâu cá viên chiên, ăn mà ngon quá.

Sống đời tu rất thật, rất thẳng, rất chân tình. Tất cả anh em ai cũng mến thương. Mới làm linh mục, hắn bèn bị rinh lên Đà Lạt làm trưởng cộng đoàn dù ngày càng phát triển… bệnh tật. Nhưng xác tín và cảm nghiệm của hắn, là Giêsu càng cưng ai, thì càng đập kẻ ấy tơi tả ! Hắn rất thân thiết với Giêsu, chạm đến Giêsu, sẵn sàng lết đi nói về Giêsu, bên dưới vẻ cợt đùa thân thiện đến bỗ bã. Trừ một điều hắn lo âu quan tâm, là làm sao dấu diếm bệnh tật với mẹ.

Cái cổ hắn từ lâu đã gồ lên một cục. Hôm qua hắn kể bệnh viện nói mấy mạch máu não phồng lên muốn vỡ. Chà chà, vậy thì phải đi tìm gặp hắn gấp. Gặp đòi nợ. Hắn chết thì mất trắng sao. Hắn cười khà khà bảo hồi xưa đó hắn thó nhiều lắm chứ chẳng ít đâu.

Hắn chết, mình chẳng đến phiên đọc điếu văn. Thôi thì viết mấy giòng lẩm cẩm, “tưởng niệm” trước, tuy hắn bảo cái huyệt nghĩa trang hắn xí, toàn bị anh em khác chiếm mất.

LM Đặng San.