Hãy tìm kiếm “Kho Tàng Nước Trời”

0
211

     Cuộc đời dường như là một cuộc đua. Họ đua nhau để dành cho mình có nhiều tiền, nhiều của cải để hưởng thụ. Dẫu biết rằng mọi sự rồi cũng qua đi, nhưng con người dường như không nghĩ đến sự mong manh của kiếp người mà chỉ nghĩ đến việc tận hưởng mọi vinh hoa phú quý trần gian. Vì vậy mà họ tất bật, ngược xuôi vất vả, để rồi có lúc ngao ngán nói rằng:

          Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cõi Thật

          Thế Cho Nên Tất Bật Ðến Bây Giờ!

          Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chỉ Một Chốc

          Nào Ngờ Ðâu Ở Mãi Ðến Hôm Nay!

     Vua Salomon đã hiểu ý nghĩa cuộc đời là phù vân, nên ông đã thốt lên rằng: “Phù vân rất mực phù vân, khó nhọc vất vả thế rồi phải trao lại cho kẻ không vất vả hưởng”. Nếu con người ai cũng nghĩ cuộc đời là phù vân thì họ sẽ sống thanh thoát hơn và chắc chắn sẽ chẳng tranh giành loại trừ nhau.

          Bạn thân ơi, Có bao giờ bạn nghĩ?

          Cuộc đời này chỉ tạm bợ mà thôi.

          Thì người ơi, Xin đừng ganh đừng ghét!

          Ðừng hận thù tranh chấp với một ai.

     Đáng tiếc con người xưa và nay chỉ cần tiền. Họ quan tâm tới tiền. Họ sống vì tiền và họ đặt mọi quan hệ trên đồng tiền. Họ coi tình cảm là “chín” nhưng đồng tiền là “Mười”. Thế nên, vì tiền mà phản bội nhau, lừa dối nhau và giết hại lẫn nhau. Vì tiền mà con người đánh mất tình người và đôi khi đánh mất chính bản thân mình đến nỗi vì tiền mà sống hèn hạ, mất danh dự nhân phẩm của một con người.

     Có lẽ chúng ta đã không còn lạ về những câu chuyện bi thương giữa những người thân trong gia đình đã tàn sát lẫn nhau chỉ vì tiền, vì của cải, vì tài sản… Cha mẹ bỏ rơi con cái chỉ vì tiền. Con cái sát hại cha mẹ cũng vì tiền. Vợ chồng bất trung với nhau cũng vì tiền. Đồng tiền lên ngôi là lúc tình người lại xuống thấp. Đề cao đồng tiền cũng đồng nghĩa giảm đi tình người.

     Sự khôn ngoan mời gọi chúng ta hãy xét lại xem “nếu ngay trong đêm nay ta từ giã cuộc đời này ta sẽ được gì?” Đồng tiền có mua được bạn hữu khi ta đã nhắm mắt xuôi tay. Sự gian ác, tàn nhẫn, thiếu tình người chỉ vì coi trọng đồng tiền có mang ta đi về thế giới đời sau trong an nhàn hạnh phúc hay lo âu sợ hãi khi phải đối diện với Đấng Tạo Hóa? Con người sinh ra rồi cũng sẽ chết, nhưng khi cái chết đến chúng ta sẽ mang theo được điều gì? Là tiền bạc hay việc lành phúc đức? Điều gì ta mang theo sẽ mang lại cho chúng ta hạnh phúc đời sau?

     Lời Chúa hôm nay như đang nói với những ai tham tiền: “Đồ ngốc, Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai ?’  Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”

     Đúng là ngốc thật. Vì có ai sống mãi được đâu?  Sao ta không cùng nhau hưởng những giây phút yên bình bên nhau.

Hãy vui sống với tháng ngày ta có

          Giữ cho nhau những giây phút tươi vui

          Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc

          Vì đời ta đã sống trọn kiếp người

     Trong sự khôn ngoan của con cái Chúa, còn mời gọi chúng ta: “Anh em phải coi chừng, phải tránh xa mọi thứ tham lam, vì dẫu có dư giả thì mạng sống con người cũng không nhờ của cải mà được bảo đảm đâu”. Ông phú hộ trong bài Tin Mừng hôm nay đã coi của cải là mục đích. Có được của cải rồi, ông không còn biết làm gì hơn là hưởng thụ. Nhưng cuộc đời vẫn cứ trêu ngươi con người ta. Sự mong manh của kiếp người sẽ kết thúc mọi vui buồn nơi ta và lúc đó của cải dù nhiều cũng tan theo mây khói, chẳng còn giá trị gì với ta.

     Xin cho chúng ta luôn biết khôn ngoan chọn lựa cái vĩnh cửu hơn là những phù vân mau qua, biết chọn tình người hơn là của cải và biết chọn Chúa hơn là danh lợi thú trần gian. Amen.

Phạm Như Thế