Tuần qua, tai họa ập đến Vũng Áng. Giàn giáo công trình đổ sập khiến 13 người thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương. Sau sự cố, đại diện nhà thầu từ Hàn Quốc đã cúi đầu xin lỗi các nạn nhân và nhân dân Việt Nam.

Mất mát về sinh mạng là không thể bù đắp, và dù lỗi thuộc về ai và có bồi thường gì đi chăng nữa, hậu quả để lại vẫn quá tang thương. Thế nhưng cái cúi đầu của họ phần nào đó thể hiện tinh thần dám nhận trách nhiệm của người đứng đầu, cho thấy sự hối lỗi trước vong linh của những người đã khuất.

Hành động này làm tôi nhớ đến hình ảnh cúi đầu của Đại sứ và nhà thầu Nhật Bản trong vụ sập cầu Cần Thơ tám năm về trước. Năm ngoái, họ tiếp tục quay lại Cần Thơ để xin lỗi và tưởng niệm.

Những việc tưởng như rất bình thường trong văn hóa Bắc Á lại trở nên bất thường ở Việt Nam. Nhìn vào người Nhật, người Hàn, chúng ta mới nhận ra rằng đã từ rất lâu rồi chưa được nghe lời xin lỗi nào từ những người có trách nhiệm sau khi xẩy ra sự cố. Và đó hẳn nhiên không phải bởi những công trình, chính sách ở Việt Nam đều hoàn hảo. Thay vào đó, chúng ta có “cây cầu tạo hình chữ V”, “đường cong mềm mại”, “lỗi đánh máy”, hay “rút kinh nghiệm và kiểm điểm sâu sắc”. Cả một kho tàng ngôn ngữ được sử dụng chỉ để tránh từ mà chúng ta thường dạy trẻ con từ bé: “Xin lỗi”.

https://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/van-hoa-xin-loi-3174813.html

Xin Lỗi – DỄ mà khó!

 

***********************

Bản quyền thuộc về cha Thông và chương trình #sốngđạocônggiáo! Tuy nhiên, khi copy các bài về trang web của mình hay chia sẻ trên mạng xã hội (Facebook, Twitter…) xin quý vị vui lòng copy/paste đầy đủ nguồn của bài viết đó chứ không được phép chỉ ghi “Theo Sống Đạo Công Giáo hay songdaoconggiao.org”.

Mọi câu hỏi về Đức Tin hay Đời Sống Đạo, xin gởi email về: [email protected]

Ân sủng và Bình An,

Lm Martino Nguyễn Bá Thông