Ngõ cụt của Nô Lệ Tình Dục: Lời Ngỏ!

0
369

Bên cạnh những nỗi kinh hoàng cả về thân xác lẫn tinh thần do những kẻ ăn chơi gây ra, các em còn phải chịu những trận đòn đến ngất xỉu, những ngày liên tục bị bỏ đói, chỉ có nước mà không có cơm của những tay “đầu gấu” được các tú ông, tú bà, thuê để dằn mặt các em khi các em làm gì sai hay không chịu tiếp khách.

********************

Qúy đọc giả thân mến, đã hơn 7 năm, bắt đầu từ mùa Hè năm 2000 đó, tôi vẫn cứ mang trong lòng những nỗi đau mà không biết tỏ cùng ai. Những nỗi đau đó cứ gặm nhấm tôi, gặm con người, gặm khối óc, gặm cả vào trong giấc ngủ (với những kinh hoàng) và quan trọng hơn hết là gặm cả vào trong con tim của tôi. Đã có những lúc tôi muốn thét lên, thét lên thật to – nhưng bao nhiêu người lại cản, vì sợ những tiếng thét đó sẽ ảnh hưởng đến đời sống tu trì của tôi – thế là tôi lại dằn lòng đau nhói.

Dĩ nhiên họ cũng có lý của họ. Tôi đang là một tu sĩ, (rồi sau này, năm 2004 trở thành Linh Mục) thì ai lại nói tới những chuyện “tầy trời” đó. Ai sẽ tin tôi đây? Mà nếu có tin, đôi khi họ còn hỏi ngược lại tôi: “Đã đi tu còn “mò” vào những chỗ đó làm gì?”

Nhưng bạn thân mếm, đến hôm nay thì tôi đã không thể dằn lòng được nữa rồi, tôi phải thét lên – thét lên đến tới những ai muốn nghe những sự thật “kinh hoàng” và “ghê tởm” ấy. Sự thật của một nền nô lệ mới tại Việt Nam, của các trẻ em người Việt Nam bị BÁN – BẮT và ÉP làm nô lệ tình dục tại các nhà thổ ở Campuchia và Malaysia.

Trước khi bắt đầu “thét lên những câu chuyện có thật đó, xin cho tôi dài dòng một tí để bạn có thể hiểu những gì sảy ra.

Chuyện bắt đầu từ năm 1997. Năm đầu tiên tôi thu xếp kỳ nghỉ hàng năm để làm việc và sống với các trẻ bụi đời và cứ thế đến nay đã 11 năm – mà tôi đã có lần chia sẻ với các bạn trong những câu chuyện của “Một Chuyến Đi.”

Rồi chuyện lại bắt đầu vào mùa Hè năm 2000, tôi trở về Việt Nam để sống với các trẻ em cơ nhỡ, và “tình cờ” trong một bữa ăn, được một người bạn giới thiệu một “phóng viên” sắp sửa đi Camphuchia để tìm hiểu tình hình các trẻ em Việt Nam bị đưa vào các nhà thổ làm nô lệ tính dục. Thế là tôi, một tu sĩ – năm thứ nhất Thần Học – “tình nguyện” xin được đi theo. Và bắt đầu từ đó, năm nào tôi cũng trở lại Campuchia.

Mỗi lần tôi trở về Campuchia, tôi vào vai của một thương gia người Singapore giàu có, chỉ biết nói tiếng anh (không hề biết tiếng Việt), thuê 4 hay 5 em từ 3 đến 5 ngày và “sống chung” với các em.

Câu chuyện mà tôi luôn kể để lấy lòng tin của các em về “gia cảnh” của tôi là: “Tôi đã có vợ, (dĩ nhiên là tôi luôn đeo trên ngón tay một nhẫn cưới giả). Vợ chồng tôi đang có xích mích và tôi muốn đi chơi cho khuây khoả. Tôi rất yêu vợ, nên không thể “ăn ở” với người khác, mà chỉ muốn có người “accompanied,” và đi chơi vài ngày cho đầu óc được thảnh thơi.”

Để chứng minh “câu chuyện” tôi bịa là sự thật, và cũng là để tôi ÍT bị cám dỗ, tôi luôn tìm những điểm đến của du khách (tourist destinations) hay các bãi biển đông người để dẫn các em đi chơi cả ngày – và tối mịt, khi thân xác đã rã rời, mới quay trở về khách sạn và lăn đùng ra… ngủ!

Trong những ngày ở chung với các em đó, tôi đã hiểu được các em rất nhiều, hiểu được những nguyên nhân và con đường đưa các em vào cái chỗ “ghê tởm” này; hiểu được tại sao các em muốn thoát ra mà không dám; hiểu được những kinh hãi về thân xác mà các em phải gánh chịu; và hiểu được những bệnh hoạn thú tính của những con người tìm vào chốn này. Bên cạnh những nỗi kinh hoàng cả về thân xác lẫn tinh thần do những kẻ ăn chơi gây ra, các em còn phải chịu những trận đòn đến ngất xỉu, những ngày liên tục bị bỏ đói, chỉ có nước mà không có cơm của những tay “đầu gấu” được các tú ông, tú bà, thuê để dằn mặt các em khi các em làm gì sai hay không chịu tiếp khách.

Những gì tôi nghe được tôi sẽ bắt đầu kể hầu qúy đọc giả. Tôi tin những điều đó là SỰ THẬT vì tôi nào có hỏi các em về những chuyện đó đâu. Với lại các em có hiểu tôi nói gì đâu. Tôi nói 10 chữ tiếng Anh, may ra các em hiểu được 1. Nhưng vì các em không biết là tôi nghe và hiểu được tiếng Việt nên các em “tự do” nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt (và dĩ nhiên tôi còn khuyến khích.) Và những gì tôi sẽ kể ra sau đây là những CƠN ĐAU và những DẰN VẶT mà các em tự kể cho nhau nghe, để chia xẻ, để cảm thông, và để giúp nhau… TRÁNH nếu có điều tương tự sảy ra.

***************
Tôi vẫn biết rằng, sau khi tôi “thét” lên những điều này thì tính mạng tôi có thể sẽ nguy hiểm hơn, ngay cả khi tôi trở về VN, vì những “mắt xích” cổ thụ của “dường dây” buôn bán các em là ở VN, nhưng kệ tôi vẫn phải thét lên – Chỉ nguyện xin cho các em được bình an. Còn tôi thì đã có … Chúa lo!

Bạn thân mến, đọc tới đây nếu bạn không muốn biết những sự thật tôi sắp kể, xin đừng đọc tiếp – Còn nếu bạn muốn, xin mời theo tôi, chúng ta đi vào chuyện thứ Nhất: chuyện “Tao không vô nhà thờ đâu”

Lm. Martino Nguyễn Bá Thông