Bác Sĩ -Tiến Sĩ Hay Tu Sĩ P. B.?

0
1021

Ngày 21 tháng 9 năm 2007 vừa qua, một trong những người “con” đỡ đầu của tôi khấn lần đầu trong dòng “Sister of Mercy” ở North Carolina.  Đây là một người con rất đặc biệt của tôi.  Đặc biệt ở những điểm sau:

  1. Lớn hơn “bố” 20 tuổi
  2. Là người Mỹ da trắng trong khi “bố” da màu
  3. Là người “con” duy nhất không phải là người Việt
  4. Học cao hơn “bố” (vừa có bằng Tiến Sĩ, vừa là Bác Sĩ – has both Phd. and MD)

Con đường của P.B. đến với đời tận hiến không phải dễ như tôi và các bạn.  Cô sinh ra và lớn lên trong một gia đình Công Giáo ở Canada.  Sau khi lấy được một hai mảnh bằng Tiến Sĩ và Bác Sĩ (MD and Phd) cô làm việc ở Canađa một thời gian và sau đó xin về dạy học và làm việc tại Medical College of Georgia (đại Học Y Khoa ở Georgia).  Và thế là “bố – con” chúng tôi đã gặp nhau.

Tuy sinh ra trong gia đình công giáo nhưng lần cuối cùng cô đến với nhà thờ (theo lời cô kể) là khi cô chịu phép Thêm Sức.  Cứ thế thời gian trôi qua, tôn giáo cũng đi vào dĩ vãng.  Bên cạnh đó, người cha công giáo của cô bắt đầu lên án giáo hội và các Linh Mục khi giáo hội Canada bắt đầu bị “tục hóa” vào những thập niên 70.

Hôm đó cô đi tham dự Thánh Lễ an táng của một giáo sư về ung thư rất nổi tiếng của Đại Học Y Khoa Georgia (Vị giáp sư này chết vì ung thư) tại giáo xứ của tôi, mà tôi vinh dự là người chủ tế.  Sau đó, không biết vì nghe tôi nói gì trong thánh lễ hay vì thấy tôi là người không phải da trắng duy nhất trong ngôi thánh đường hơn 1000 người mà cô đã gọi điện thoại cho tôi.  Dù sao chúng ta vẫn tin là Chúa Thánh Thần hoạt động trong mọi hoàn cảnh:

  • Con không phải là giáo dân trong giáo xứ cha, nhưng con có thể hẹn gặp cha được không?
  • Được chứ! Bao giờ con muốn gặp cha?
  • Con dạy học ở Trường Y Khoa, và chiều nay con hết lớp lúc 3 giờ.
  • Vậy cha gặp con lúc 3 giờ rưỡi nhé.

Sau lần nói chuyện đó, chúng tôi tiếp tục liên lạc với nhau và chỉ vài tháng sau cô bắt đầu đi lễ mỗi ngày, và chỉ ít lâu sau cô nói cho tôi biết cô muốn đi… tu!  Thế là chúng tôi bắt đầu tìm hiểu về nhiều Dòng Tu nữ, và cô bắt đầu đi “tu thử” với nhiều Dòng, mỗi dòng một tuần.

Đọc tới đây bạn sẽ nói, thế mà co gì … “gai góc” đâu.  Cái làm cho cô và tôi nhức đầu là gia đình và bố mẹ cô cực lực phản đối việc cô đi tu.  Bên cạnh đó họ còn “lên án” Giáo Hội rất nhiều.  Đi tu thì cần tâm hồn phải bình an.  Nhiều lần cô ngẹn lời trong nước mắt “Chẳng lẽ con chọn Chúa là phải mất gia đình?”

Nhưng rồi tiếng gọi của tình dâng hiến càng ngày càng rõ hơn và cô quyết định… vào dòng tu!  Mặc cho gia đình và bố mẹ phản đối.  Thời gian rồi cũng làm cho những phản đối nhẹ đi, nhưng nó chỉ nằm yên đó, chờ ngày dậy song.  Và ngày đó đã tới – Ngày cô khấn lần đầu.

5 ngày trước ngày trọng đại tôi nhận được email của cô:

Cha mến,

 Cầu mong rằng cha vẫn bình an và khoẻ mặnh, vì con cần cha trong lúc này.  Con cần phải nói ra để giải toả những nặng nề trong thể xác và tâm hồn.  Và xin cha hãy cho con vài lời an ủi!

 Ba mẹ con đã đến Dòng hôm nay.  Đó là điều hạnh phúc to lớn với con là họ đã đến.  Con cứ tưởng là họ sẽ không đến, nhưng Chúa vẫn làm việc!  Tuy vậy con đang có cảm nhận những ngày kế tiếp sẽ… dài vô tận.  Ba của con đã bắt đầu nói lên những “nhận xét” không tốt của mình về 4 nữ tu mà ba con chỉ mới gặp có… 30 giây.  Bên cạnh đó con và ba con cũng đã có những tranh luận về thần học và đặc biệt là những Linh Mục mà khi còn nhỏ ba con đã không ưa thích.  Tuy nhiên ba con cũng đồn ý là có nhiều Linh Mục và Nữ Tu thánh thiện.  Còn nhiều điều lắm cha ơi, nhiều điều mà ba con không thích về Giáo Hội.  Cha ơi, đây không phải là lúc con muốn nghe những điều này.  Con đang hạnh phúc trong tình yêu của Chúa kia mà!!!  Tất cả những điều này diễn ra trong vòng… 3 tiếng đồng hồ.  Đầu con thì quay cuồng, thân xác thì mỏi mệt.  Con đã cố gắng để không nóng giận hay nói những điều không hay với ba con.  Cha ơi, một điều chắc chắc con biết con cần là con cần một Linh Mục để con xưng tội trước khi con khấn cuối tuần này.

 Bên cạnh đó con cũng bắt đầu “lo lắng” về nghi lễ khấn thứ 6 này.  Con đã cố gắng tránh khỏi mọi người (ba mẹ con và các sơ nữa), một mình yên lặng trong nhà chầu, khoảng hơn một tiếng để người yêu của con – Giêsu Thánh Thể dịu ngọt – yên ủi và vỗ về con.

 Con đang vận dụng hết khả năng và lời cầu nguyện của con, nhưng con biết sức mình có hạn.  Cầu nguyện cho con cha nhé!

 Trong tình yêu Giêsu,

 Con P.B.

 PS: Còn một điều nữa con muốn nói cho cha biết là con RẤT hạnh phúc.  Đây chắc chắn là chỗ Chúa muốn con ở lại!

Và sau đây là email hồi âm của tôi:

  1. B. Thân mến của cha,

Cha đã đọc email của con sáng nay, nhưng tới giờ cha mới email lại cho con.  Vì cha muốn cầu nguyện cho con, và cho cha nữa – để chúng ta có thể nhận ra và làm những gì Chúa muốn chúng ta làm.  Con hãy tin rằng con luôn được gọi tên trong các giờ kinh nguyện của Cha – đặc biệt là trong tuần này.

 Cha không những gì con trang trải qua, nhưng cha hiểu những gì con nói và có thể cảm nhận được sự “lo lắng, trống rỗng và hụt hẫng” của con trong lúc này.  Cha quan tâm đến hai vấn đề:

  1. Những cảm xúc của con trong lúc này về Đời Tận Hiến
  2. Ba má của con

 Nhưng điều thứ nhất thì cha tin tưởng ở nơi con và tình yêu của con dành cho Chúa!  Còn điều thứ 2 thì cha khuyên con phải rất từ từ.  Con không cần phải trả lời cho bất cứ câu hỏi hay các lời bình luận của ba má con.  Con hãy mặc lấy đức “khiêm cung, ôn hoà, nhẫn nại!”  Con phải biết chọn lực từng trận chiến.  Để đạt được chiến thắng cuối cùng, con nhớ rằng con không cần phải thắng tất cả các trận chiến.  Trong các lời con nói hãy mặc vào người hình ảnh của mục tử nhân lành – Và nhớ cầu nguyện thật nhiều cho ba má của con.

 Cha luôn cùng đồng hành với con và chúng ta sẽ luôn gặp nhau trong kinh nguyện,

 Cha

Qúy bạn thân mến, thế đó, với bao lo lắng chúng tôi…LAO vào cầu nguyện.  Hai “cha con” chúng tôi như hai người sắp chết đuối cứ bám chặt vào … hy vọng duy nhất – Thiên Chúa Tình Yêu và… Sau cuối tuần đó tôi nhận được email của P.B.

Chào cha thân yêu,

 Thiên Chúa luôn đồng hành!  Cám ơn cha cũng đã luôn đồng hành với con.  Tuần vừa qua là một tuần TUYỆT VỜI và đầy HỒNG ÂN, cho dẫu nó bắt đầu với những giây phút với đầy lo sợ. 

 Thời gian và lời cầu nguyện đã làm cho ba má con thay đổi.  Ba Má con đã bắt đầu thích các sơ và Dòng nơi con đang sống!  Con nghĩ rằng ba má con đã từ từ hiểu được phần nào những gì con đang làm/sống và lý do tại sao – những điều làm cho ba má con thay đổi có thể là vì họ nhận thấy rằng con đang rất Hạnh Phúc!!!  Ba má con hứa với con và các sơ là họ sẽ trở lại thăm vào mùa đông năm nay!

 Nghi lễ tuyên khấn của con thì tuyệt vời!  Con đã khóc vì hạnh phúc và cha có tin không, ba con cũng… khóc.  Đó là một tín hiệu tốt.  Một nữ tu đã nói với ba con rằng: “không những Dòng tu được thêm một người nữa (là con) mà dòng còn có thêm hai bố mẹ nữa! (là ba mẹ con).”  Và con nghĩ ba con thích lắm!

 Cha thấy không, những lời cầu nguyện của con, của cha, và của bao người khác nữa, cùng với tình yêu trong cách cư sử của các Sơ đã làm thay đổi ba má con.  Chúa vẫn yên lặng đồng hành với chúng ta qua những cách rất “bí ẩn” và “khó giải thích” của Ngài!  Tất cả những điều đó đã đem hai con người “bất tin” đến gần Tình Yêu của Ngài hơn một chút nữa!

 Chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho nhau, cho mọi người và cho thế giới cha nhé,

 Con P.B.

Bạn thân mến, mời bạn cùng nối vòng tay với chúng tôi để cầu nguyện cho mọi người bạn nhé!

Ân Sủng và Bình An,

Linh Mục Martino Nguyễn Bá Thông

#########

Bản quyền thuộc về cha Thông và chương trình #sốngđạocônggiáo! Tuy nhiên, khi copy các bài về trang web của mình hay chia sẻ trên mạng xã hội (Facebook, Twitter…) xin quý vị vui lòng copy/paste đầy đủ nguồn của bài viết đó chứ không được phép chỉ ghi “Theo Sống Đạo Công Giáo hay songdaoconggiao.org”.

Mọi câu hỏi về Đức Tin hay Đời Sống Đạo, xin gởi email về: [email protected]

Ân sủng và Bình An,

Lm Martino Nguyễn Bá Thông